Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

CHUẨN BỊ CHO NGÀY CƯỚI ...

Vài ngày nữa là đến đám cưới rồi. Có cảm giác hồi hộp đến kỳ lạ. Giờ thì mọi thứ cũng gần như chuẩn bị xong. Căn phòng riêng cũng tạm gọn gàng cho cuộc sống của hai vợ chồng. Cùng nhìn lại những việc hai vợ chồng đã chuẩn bị cho ngày cưới ...
Đầu tiên là việc xin phép bố mẹ hai bên cho hai đứa tìm hiểu nhau. Rồi lễ dạm ngõ và Lễ đính hôn (Lễ ăn hỏi) giữa hai họ.
Hai vợ chồng sắp cưới đi chụp hình lưu niệm và chụp hình lưu niệm với bố mẹ hai bên ...
và ...

Tiếp theo là việc chọn nhẫn đính hôn.

Làm thủ tục đăng ký kết hôn tại UBND phường
Cùng dọn dẹp không gian sống mới của hai vợ chồng.

Không quên giành cho vợ một góc để trang điểm mỗi ngày 
Ngổn ngang những đồ trang trí cho căn phòng hạnh phúc. Những thứ chỉ được thực sự trang hoàng trong ngày Tân hôn ...
Và phong tục đi báo hỷ tới bạn bè qua Thiệp hồng ...

Và ngày vui cưới đang đến rất gần. Một chút sơ lược về những việc hai vợ chồng đã làm trong thời gian qua.
Dù bận việc nhưng thực sự đây là khoảng thời gian đẹp trong cuộc đời của mỗi người mà phổ thông chỉ trải qua có một lần trong đời. Xin lưu lại cùng với thời gian cho riêng Chu Hồng Đông và Lê Thu Trang.
Ngày 30 tháng 10 năm 2012

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

LƯU NIỆM ẢNH CƯỚI CHU HỒNG ĐÔNG - LÊ THU TRANG NGÀY 3/11/2012

Em - Vợ của anh!
Giờ thì anh tự hào để gọi em như thế vì chính thức từ hôm nay, sau bao năm là bạn học, sau một thời gian không ngắn để tìm hiểu nhau, mình đã cùng tình nguyện ký vào bản đăng ký kết hôn, hợp thức hóa về mặt quản lý nhà nước về chuyện tình cảm của chúng mình? Hôm nay là một ngày đặc biệt. Đặc biệt để không quên được và như thói quen mỗi khi có niềm vui, anh lại viết để chia sẻ với mọi người về cảm xúc ấy. Cảm xúc về sự có nhau, gắn bó thực sự trong cuộc đời ...
Chuyện tình cảm của chúng mình bước sang một giai đoạn mới từ hôm nay em nhỉ? Một gia đình mới hình thành với bao bộn bề của nó. Đúng dịp này anh lại bận, việc cơ quan cuối năm, rồi theo học mấy lớp chính trị, quản lý nhà nước. Thời gian giành cho nhau ngắn lại. Nhưng trước mắt mình còn cả một chặng đường để chia sẻ những gì chưa làm được. Mọi thứ mới bắt đầu thôi phải không em?!
Em và Anh vẫn hay đùa với nhau, sau này nếu khi nào trong cuộc sống có gì  không hài lòng về nhau thay vì phàn nàn, cãi vã mình sẽ im lặng. Im lặng để hiểu nhau hơn. Nhưng anh tin điều ấy sẽ ít xẩy ra em nhỉ? Vì mình đều đã trưởng thành thực sự rồi, không còn teen teen nữa, cái câu mà anh vẫn thích đó là sống với nhau bằng cả Tình và Nghĩa vợ chồng ...
Em - Vợ của anh! Sắp đến ngày cưới để công bố với mọi người về sự thành hôn của mình, anh thấy mình thật hạnh phúc.
Cảm ơn cuộc đời đã mang chúng mình đến với nhau.
Một chút kỷ niệm, anh viết lên đây để sau này nhắc nhớ về những khoảng khắc đã qua trong cuộc đời mỗi con người mà chẳng bao giờ quên nổi ...
Cùng nhìn về những ngày sắp tới bằng: niềm tin, tình yêu, sự cảm thông và chia sẻ em nhé, vợ của anh. Yêu và thương em nhiều!
Bản quyền bài và ảnh: Chu Hồng Đông

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

LỄ TRẦU CAU, ĐÍNH HÔN HỒNG ĐÔNG - THU TRANG

Theo quan hiệm truyền thống: Lễ ăn hỏi còn được gọi là lễ đính hôn là một nghi thức trong phong tục hôn nhân truyền thống của người Việt. Đây là sự thông báo chính thức về việc hứa gả giữa hai họ. Đây là giai đoạn quan trọng trong quan hệ hôn nhân: cô gái trở thành "vợ sắp cưới" của chàng trai, và chàng trai sau khi mang lễ vật đến nhà gái là đã chính thức xin được nhận làm rể của nhà gái và tập gọi bố mẹ xưng con. Trong lễ ăn hỏi, nhà trai mang lễ vật tới nhà gái. Nhà gái nhận lễ ăn hỏi tức là chính danh công nhận sự gả con gái cho nhà trai, và kể từ ngày ăn hỏi, đôi trai gái có thể coi là đôi vợ chồng chưa cưới, chỉ còn chờ ngày cưới để công bố với hai họ.


Ngày 19 tháng 8 năm Nhâm Thìn (2012) đúng 10h15, lễ đính hôn của chú rể Chu Hồng Đông và cô dâu Lê Thu Trang đã diễn ra theo đúng phong tục tập quán của người Việt, dưới sự chứng kiến của quan viên hai họ, bạn bè, đồng nghiệp và lối xóm đôi bên ...


Sau lễ gia tiên tại nhà gái, từ nay bắt đầu một trang mới trong cuộc đời của hai người. Cầu chúc những bình an, hạnh phúc cho đôi bạn trẻ tìm thấy nhau sau bao ngày mong đợi.


Cô dâu và chú rể mới ghi hình với các "nam thanh" họ nhà trai


Cô dâu và chú rể mới ghi hình với các "nữ tú" họ nhà gái


Trở thành đôi vợ chồng sắp cưới ...


Làm lễ gia tiên, báo cáo với tiên tổ bên nhà gái về sự sắp thành hôn của  cô dâu và chú rể


Lưu hình với bố mẹ hai bên ...


Bản quyền bài và ảnh: Chu Hồng Đông


ẢNH CƯỚI HAI VỢ CHỒNG HỒNG ĐÔNG - THU TRANG

Hai vợ chồng ngồi đợi đến lượt để đi chụp hình lưu niệm ngày cưới


Hạnh phúc bên em mỗi phút giây ...


Mơ màng cùng em hoài niệm những phút giây còn là người tình, người yêu của nhau ...


Cùng em bước đi trên con đường dài sắp tới ... Đường dài nhưng hạnh phúc được đồng hành cùng em trong mỗi bước đi.


Bờ cỏ non, nơi đưa mình đến những bến bờ hạnh phúc


Và kiêu sa tình mình như những cánh sen hồng

Hạnh phúc và những nụ cười


Hoài niệm về một đám cưới truyền thống


Với anh nơi ấy bình yên ...


Kỉ niệm chẳng bao giờ quên những phút mình đã, đang và sẽ giành cho nhau

Bản quyền bài và ảnh: Chu Hồng Đông

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

NGÀY VUI

NIỀM VUI CỦA NÓ ...
Thái Nguyên, ngày 22 tháng 8 năm 2012. 9h sáng.


Sau một đêm mưa, Thái Nguyên dịu dàng như vừa được tắm mát vậy. Sau một đêm say, nó tỉnh dạy đi làm còn chếnh choáng. Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt với nó. Ngày nó nhận được Quyết định chính thức từ Sở Nội vụ bổ nhiệm nó vào ngạch công chức 01.003. Quyết định số 664/QĐ-SNV ký ngày 3 tháng 8 năm 2012.
Nó cầm tờ Quyết định trên tay tủm tỉm cười thầm như những lần nó vui. Không biết trong đầu nó lúc này nghĩ gì nhỉ? Cảm ơn ba mẹ sinh ra nó chăng? Cảm ơn lãnh đạo cơ quan thời gian qua đã tạo điều kiện cho nó có thời gian ôn thi và thử sức chăng? Cảm ơn các anh chị, em đồng nghiệp và bạn bè suốt một thời gian vừa qua luôn động viên nó ôn và thi dù kết quả là tốt hay xấu chăng? Không biết nữa, hạnh phúc trong nó vỡ òa rồi. Có lẽ là tất cả những điều ấy.
Quay về với Tết, nó đề ra 3 mục tiêu cho năm nay: Kết nạp Đảng – Công chức – Lấy vợ. Lần lượt hai thứ mục tiêu ấy nó đã làm được rồi, chỉ còn hạnh phúc riêng thôi. Đúng là duyên số. Mà nó luôn buồn về chuyện duyên số. Trông nó cũng không đến nỗi nào nhưng ông trời cho nó toàn những cô đơn cả?!
Quay về với mấy tháng trước, Khi David luôn động viên nó thi công chức bằng những chỉ tiêu khiến đôi khi nó nản. Nó nản vì David luôn kỳ vọng vào nó quá nhiều mà nó thì biết sức mình hữu hạn. Nó vẫn trêu David, thi công chức mà trượt nó về đi buôn hoa quả hay cháo lòng, mà nó chọn ngồi bán ngay cổng UBND tỉnh để mỗi lần David cưỡi xe ô tô qua đều phải rỏ nước mắt vì thương hại nó !? Tất nhiên những điều ấy là nói cho vui vì nó không phải là con người của thị trường, nó không có duyên bán hàng và càng không biết gì về thị hiếu và marketing cả.
Thế là hôm nay thêm một mục tiêu nó đề ra trở thành hiện thực. Bình thường nó ít nói về nó lắm nên khi nó nói nó đề ra 3 mục tiêu trong năm Nhâm Thìn này mà lần lượt các mục tiêu ấy nó đều không làm được thì nó sẽ suy sụp mất. Nó vốn nhậy cảm mà.
Một ngày thu thật đặc biệt với nó. Trước mắt nó còn phải phấn đấu rất nhiều trong cả công tác và trong cả cuộc sống nữa. Mà tôi tin nó làm được vì nó rất chuyên cần, hiền lành, phúc hậu...
Chu Hồng Đông

Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012

XIN CHÀO TUỔI 30 !

VIẾT CHO NGÀY 30 NĂM TRƯỚC TÔI CHÀO ĐỜI ...
30 tháng 7 năm 2012, tôi bước vào tuổi 30 của đời người. Mẹ vẫn nhắc lại ngày sinh ra tôi, một ngày mùa hè đặc biệt. Ngày 30 tháng 7 năm 1983, một ngày mưa gió, thành phố Thái Nguyên ngập trong bể nước.... Ngày ấy, theo lời mẹ kể, chín tháng trong bụng, tôi hiền như cục thịt, không hay ngọ nguậy như cái cảm giác mà nhiều bà bầu hay cảm nhận được về đứa con yêu của mình. Một tháng sau khi rời quê về thành phố này sống, mẹ một mình đi trạm y tế thành phố để sinh tôi. Ngày ấy Thái Nguyên mưa lụt. Bố đi công tác. Bố làm nghề lái xe cho sếp mà. Ở nhà một mình mẹ ôm bụng đi đẻ. Tôi chào đời không tiếng khóc vì "tràng hoa cuốn cổ" làm mẹ càng sợ sinh ra một bọc thịt. Sau vượt cạn mẹ chồm dạy nhìn tôi, sờ từng chi tiết nhỏ của đứa con vừa chào đời. Rồi thằng bé cũng o oe, tiếng khóc đầu tiên, báo hiệu sự sống, nó kêu như con mèo con vậy, mẹ vẫn hay kể lại thế mỗi lần kể về cái cảm xúc đầu tiên được làm mẹ. Mẹ luôn nhắc tôi may mắn sống được là nhờ có cô bác sỹ đỡ giỏi tên Phấn gì đó. Sau này, có đôi lần mẹ muốn tìm lại cô bác sỹ ấy để cảm ơn vì đã cứu sống tôi khi bị ngạt, nhưng cô bác sỹ tên Phấn đã chuyển công tác hay về hưu rồi, không gặp được.
Ngày bé, tôi không quen sinh nhật có bạn bè bên cạnh. Thường đó chỉ là ngày giành cho gia đình tổ chức. Vì tháng 7 vẫn trong kỳ nghỉ hè mà. Lớn lên cũng vậy, sinh nhật thường là ngày cả nhà tụ tập ăn uống, ít bạn bè nhắc tới. Và nữa, những ngày sinh nhật đã qua ấy hầu hết cũng là những ngày Thái Nguyên có mưa lớn.
Tôi đã đón tuổi 30 thế nào?. Hì. Tôi là một người sống dung dị. Luôn tìm những thứ nhẹ nhàng, thanh bình theo cách mà người ta hay nói là "sống chậm". Chính thế nhiều khi những thứ đơn giản, không cầu kỳ, khoa trương lại làm tôi hạnh phúc. Buổi sáng hôm ấy, tôi dạy sớm như mọi ngày, đi làm. Đầu tiên là tin nhắn của chị Thịnh. Chị luôn giành cho tôi những bất ngờ trong cuộc sống. Hai chị em thân nhau vì có cùng sở thích đi chùa cầu An... Rồi thứ nhì là chị Hường gọi điện chúc mừng. Điều này bất ngờ thật! Làm sao chị biết được ngày sinh của tôi cơ chứ! Hai chị em thân nhau, nhưng không bao giờ hỏi nhau về tuổi tác và ngày sinh nhật cả - vì cả hai đều sợ đụng vào cái tuổi không còn trẻ nữa. Nhưng chị bảo tình cờ, hôm xem điểm thi công chức của tôi nên nhớ ra ngày sinh. Đúng là bà chị tâm lý thật. 15 phút với bao điều chúc và câu chúc cuối cùng vẫn là mong tôi sớm tìm được một nửa còn lại cho mình. Trời! chị bao dung thật, không lo cho mình chỉ lo cho đám em...3h chiều, anh Thành gọi điện chúc mừng sinh nhật. Anh bảo không có tiền nên tặng tôi một trầu Bia Pháp (viết lại theo nguyên văn câu nói của anh Thành) và bằng mọi giá tôi phải nhận món quà ấy, dù 3h chiều đang là giờ làm việc, nếu không có việc quan trọng thì cũng ít ra khỏi cơ quan vào giờ này. Nhận lời tôi đã ra quán 20 phút để  nhận món quà đặc biệt ấy. Say mất, bia ngon dễ uống nhưng nặng gần như rượu ... Quay về cơ quan làm việc, rồi trời đổ mưa to như trút. Ngày 30 tháng 7 mà, ngày ấy thường là mưa lớn theo kinh nghiệm của tôi. Mẹ dặn về ăn cơm vì mẹ chuẩn bị cơm từ chiều. Sinh nhật năm nào mẹ cũng làm một mâm cơm có các món ăn tôi thích. Hì, mà sở thích của tôi thì chẳng gì đặc biệt toàn những món dễ làm và đồng quê cả ...
8h tối mưa chưa dứt nhưng mấy chị em hàng xóm nhất định lôi nhau đi hát mừng sinh nhật và thế là một tối sinh nhật vui vẻ với nhiều bạn bè diễn ra để đón tuổi 30 của tôi bằng một mini show văn nghệ. 30 - Tuổi mà các cụ bảo "đang xoan"?! Bạn Trang và em Huyền thật cẩn thận khi là người mang đến cho tôi chiếc bánh ngọt với dòng chữ "Hello tuổi 30 CHĐ". CHĐ (xê - hát - đê) ký hiệu mà những người quen hay dùng để đặt nickname cho tôi Chu Hồng Đông. Cuộc hát tàn thật muộn, khoảng 11h đêm. Nghĩa là cách nay 30 năm, 1 giờ đồng hồ nữa tôi chào đời, vì tôi sinh đúng 12 giờ đêm mà. Đêm về nhà, nằm say rượu. Trong đầu hiện về những kỉ niệm thật đẹp của 30 năm đã qua. 30 năm ấy có gần 15 năm tôi cầm bút viết, sáng tác những thứ mà tôi thích, và giờ là trang nhật ký mạng, blog này. 30 năm ấy những gì vui, những gì buồn, những gì thất bại, những gì thành công hình như tôi đã đều trải qua cả. Có thể nó là bình thường với nhiều người nhưng trong tôi đó là dấu ấn. Dấu ấn của 30 năm cuộc đời.
Hậu sinh nhật.
Trưa ngày 31 tháng 7, anh Thắng gọi điện:
- Chúc mừng sinh nhật thằng em, anh đợi chú đến 10h đêm mà không mời anh đi uống rượu ?
- Ha ha. Hai anh em cùng sinh nhật trong tháng 7 nên hay trêu nhau.
Chiều ngày 31 tháng 7, Anh Đức gọi vào giờ gần hết chiều, giọng vô cùng hình sự:
- Chú Đông à, anh hỏi cái. Chú có quen ai sinh vào ngày cuối cùng của tháng Bẩy không?
- Có, em biết một thằng nhưng nó sinh ngày hôm qua ....
Hai anh em cùng phá lên cười ha ha vì sướng. Anh Đức rủ đi uống bia hậu sinh nhật nhưng thú thật trong người rất mỏi nên tôi hẹn anh dịp gần nhất. Cuộc sống đơn giản và hạnh phúc là thế, đôi khi chỉ cần một sự động viên nhưng mang lại bao phấn trấn qua một tiếng cười ....
30 rồi nhỉ? còn bao việc chưa làm được nữa của đời người. Tôi thầm đếm trong đầu những dự định ấy và xây dựng cho mình một kế hoạch nhỏ, kế hoạch của tuổi 30. Và để thời gian, chỉ có thời gian thôi trả lời cho những dự định ấy. Hiện thực hay Mơ hồ? Thực tế hay Viển vông? Lãng mạn hay Trần tục? ... hay dung hòa cả hai thái cực ấy để mỗi bước đi trên đường đời này không còn cảm giác quá nặng nề.
CHĐ viết cho ngày sinh nhật cuối tháng 7 năm 2012. 


Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

KỈ NIỆM ĐỊNH HÓA HÈ 2012

QUÊ HƯƠNG NẾU AI KHÔNG NHỚ SẼ KHÔNG LỚN NỔI THÀNH NGƯỜI …
“Qua nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông quê” câu hát ấy đã bao lần để lại trong tôi xúc cảm. Và hôm nay, sau 3 năm chưa về lại quê hương của “rừng cọ đồi chè đồng xanh ngào ngạt” tôi lại có dịp trở về với những gì thân thương nhất. Cái mà người ta gọi là “Quê hương mỗi người chỉ một” trong một chuyến đi với đầy đủ những trải nghiệm giữa núi rừng Việt Bắc thân thương và hòa cùng nhịp đập của người dân vùng núi. Điểm dừng chân đầu tiên là con suối vào bản. Con suối với làn nước trong vắt nhìn rõ từng hòn sỏi cuội, từng đàn cá li ti bơi lội và âm thanh đặc trưng róc rách, gợi nhớ bao kỉ niệm của những ngày thơ ấu, trốn nhà ra suối tắm …

“Hôm nay về thăm nhà, dừng chân lối quen xưa. Đây vẫn cây cầu cũ, kia mấy rặng tre ngà” … Trên cây cầu đá cũ, ngồi hất từng làn nước mát tung bay thật đẹp. Quê nhà đã rất gần.

Trời nắng quá, núp dưới tán cây cọ che bóng mát và tranh thủ ghi hình làm kỷ niệm và ngắt những lá cọ làm ô che nắng, râm mát đường ta đi …
Đường lên bản gặp chú ngựa đang thồ hàng. Phương tiện duy nhất hữu dụng khi vượt những con đèo dựng đứng về bản ….

Hết qua suối lại qua một khe nước … Nguồn nước sinh hoạt duy nhất của bà con vùng cao

Về tới nhà, bắt tay vào công việc như người nông dân thực sự. Nắng hè oi ả, nhưng công việc luôn mang lại niềm vui, mệt nhưng trên môi vẫn nở những nụ cười …

“Thủa còn thơ ngày hai buổi đến trường. Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ. Ai bảo chăn trâu là khổ. Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao”. Hăng say phơi ngô tranh thủ với nắng hè …

Ghi thêm vào hành trang trở thành người một trải nghiệm sống trên vùng quê hương Định Hóa, Thái Nguyên
Từ đây còn 39 km đường bộ nữa là đến đất Chợ Đồn, tỉnh Bắc Kạn
Hết một ngày với vùng cao Định Hóa, quà quê mang về thành phố là hai trái bưởi đầu mùa xanh ngắt vỏ. “Quê hương là chùm khế ngọt”

Trốn xa phố phường nhộn nhịp đông vui, phút hòa mình với thiên nhiên miền núi, đã để lại trong tôi nhiều kỉ niệm mà sau này khó phai dấu trong hành trang vào đời. Hay nói như nhà thơ ĐTQ là “quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người” …
Bài và ảnh: Chu Hồng Đông
Định Hóa, Thái Nguyên, ngày 15 tháng 7 năm 2012.

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

THƯ GỬI VỀ ANH NGƯỜI CHIẾN SỸ NƠI TUYẾN ĐẦU ...

"Khi ta lớn Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa…” mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc.
Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó.."

(Nguyễn Khoa Điềm)
Tôi và thế hệ 8X của tôi, những người con sinh ra sau thời chiến, không biết đến loạn lạc, không biết đến quá nhiều khó khăn về vật chất và tinh thần. Tuổi thơ của chúng tôi là "ngày hai buổi đến trường". Trưởng thành của chúng tôi là đi làm và cống hiến cho công cuộc xây dựng đất nước. Và tất nhiên trong cảm nhận của lớp chúng tôi "khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi". Đất nước hiện hữu bằng núi, bằng sông, bằng biển và hải đảo. Cái hiện hữu như một tất yếu vậy "có rồi" theo cách viết nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm.
Thế mà hôm nay, lại một lần nữa khi xem trang mạng Dân Trí (Báo điện tử của TW hội khuyến học Việt Nam) tôi lại được nghe: Cục Hải dương Quốc gia Trung Quốc cho biết đã phê chuẩn kế hoạch xây một cầu tàu diện tích 3,3 km2 để làm căn cứ hậu cần cho ngư dân và đón khách du lịch thăm quần đảo Hoàng Sa, thuộc chủ quyền của Việt Nam. Vấn đề tranh chấp trên Biển Đông lại một lần nữa nóng trên các trang mạng.
Tôi không định bàn luận chuyện chính trị ở đây vì trong chiến tranh hay tranh chấp thì chiến thắng luôn thuộc về chính nghĩa, mà chỉ định viết lên đây những dòng cảm nhận nhỏ gửi về anh, những người chiến sỹ đang từng ngày canh giữ biển đảo quê hương. Tôi đặt tựa "Thư gửi về anh, người chiến sỹ nơi tuyến đầu" ...
Các anh, những chiến sỹ trên đảo Trường - Hoàng sa thân mến!
Trường - Hoàng Sa mùa này cũng vào hè như trong đất liền rồi anh nhỉ? Nắng và gió biển chắc mặn mòi hơn khi những đợt nắng hè thiêu trên từng con sóng biển. Đất liền những ngày này tên các anh được nhắc đến nhiều, những chiến sỹ canh giữ biển đảo quê hương bằng nhiều hoạt động lắm. Nơi tôi đang sống, Đoàn thanh niên thì phát động phong trào Viết thư gửi chiến sỹ Trường Sa; Khối các doanh nghiệp thì bắt đầu hành trình đi thăm chiến sỹ trên đảo, thăm các anh ở nhà dàn  DK; Báo và đài phát thanh truyền hình thì dành nhiều trang viết nói về cuộc sống trên biển đảo của các anh, khó khăn nhưng ấm áp tình đồng đội, tình thân giữa đất liền và hải đảo... Có thể nói chưa bao giờ  Trường - Hoàng sa lại gần gũi, thân thương với đất liền như thế.
Nghĩ về sự hy sinh của các anh, bao lần trong tôi dâng lên niềm biết ơn, kính trọng. Đất nước hòa bình độc lập, nhưng các anh vẫn đang từng ngày, từng giờ chắc tay súng, vững vàng ý trí canh giữ biển khơi, giữ gìn biển đảo quê hương, chủ quyền thiêng liêng của đất nước. Một phần đất, một vùng biển và hải đảo làm nên hình hài của nước Việt Nam độc lập, hòa bình, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ.
Cùng bảo vệ và xây dựng quê hương, chúng tôi những người trẻ sống trên đất liền, đang từng ngày học tập, lao động, cống hiến cho công cuộc xây dựng quê hương đất nước trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa và luôn sát cách bên các anh "người chiến sỹ nơi tuyến đầu", đặc biệt trong những ngày này, ngày mà tranh chấp trên biển Đông đang "nóng" lên trong khu vực. Xưa ông cha ta trong lịch sử dựng nước và giữ nước từng tuyên ngôn: "Sông núi nước Nam, vua Nam ở. Rành rành định phận tại sách Trời. Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm,Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời". Vâng, các anh ạ, chiến thắng luôn thuộc về chính nghĩa đó là quy luật muôn đời mà hai cuộc kháng chiến thần thánh sau này của dân tộc đã thêm một lần minh chứng...
Tôi đi trên phố chiều nay, hệ thống loa truyền thanh đang phát ca khúc: "Mỗi cánh thư về từ đảo xa, anh thường nói rằng Trường Sa lắm xa xôi. Nơi anh đóng quân là một vùng đảo nhỏ, bên đồng đội yêu thương" và "Không xa đâu Trường Sa ơi, không xa đâu Trường Sa ơi. Vẫn gần bên em vì Trường Sa luôn bên anh, vẫn gần bên anh vì Trường Sa luôn bên em"... Xin gửi tới các anh lời chúc sức khỏe, vượt qua những khó khăn, gian khổ, hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng mà mẹ Quê hương và Đất nước 4000 năm giao phó, trao trách nhiệm.
Khép lại đôi dòng thương viết gửi các anh, trong tôi hiện lên bốn câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm trong "Đất nước":
Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời. 

Một lần nữa, vinh danh các anh những người con của quê hương Việt Nam yêu dấu, đang ngày đêm "hóa thân cho dáng hình xứ sở, làm nên Đất Nước muôn đời" từ nơi đảo xa....
Chu Hồng Đông
Viết nhân ngày 30/4/2012